满江红 吴敬梓 清 夜雨空阶,寻短梦、重衾寒恋。记那日、芳郊香径,桃花人面。楼上春暄开翠幕,窗前侍女挥纨扇。把红红、白白纫芳词,思量遍。武陵洞,天台院。路已失,峰犹转。恰胜常道罢,回眸难见。山獭有情空抱木,冰蚕到死仍留茧。好风光、如梦复如尘,肠千断。 拼音 yè yǔ kōng jiē,xún duǎn mèng zhòng qīn hán liàn。jì nà rì fāng jiāo xiāng jìng,táo huā rén miàn。lóu shàng chūn xuān kāi cuì mù,chuāng qián shì nǚ huī wán shàn。bǎ hóng hóng bái bái rèn fāng cí,sī liàng biàn。wǔ líng dòng,tiān tái yuàn。lù yǐ shī,fēng yóu zhuǎn。qià shèng cháng dào bà,huí móu nán jiàn。shān tǎ yǒu qíng kōng bào mù,bīng cán dào sǐ réng liú jiǎn。hǎo fēng guāng rú mèng fù rú chén,cháng qiān duàn。 作者介绍 吴 吴敬梓 清 · 1701年 - 1754年 清安徽全椒人,字敏轩,一字文木。诸生。受博学鸿词荐,不赴。从此不应科举。家本富,以好客、乐施与,贫至断炊。多与名士交游,而厌恶以八股文自鸣之士。有小说《儒林外史》,抨击科举制度甚烈。另有《文木山房集》。 查看全部作品 →