江城子·夜雨 王贞仪 清 无端寒雨促秋光。晚风凉。野云苍。才有梧桐,助响落银床。窗外声声浑不住,愁绝处,夜偏长。况添低砌又啼螀。乱回肠。更心伤。炉内寒烟,销尽水沉香。欹枕难堪听到晓,心滴碎,怯空房。 拼音 wú duān hán yǔ cù qiū guāng。wǎn fēng liáng。yě yún cāng。cái yǒu wú tóng,zhù xiǎng luò yín chuáng。chuāng wài shēng shēng hún bù zhù,chóu jué chù,yè piān zhǎng。kuàng tiān dī qì yòu tí jiāng。luàn huí cháng。gèng xīn shāng。lú nèi hán yān,xiāo jǐn shuǐ chén xiāng。yī zhěn nán kān tīng dào xiǎo,xīn dī suì,qiè kōng fáng。 作者介绍 王 王贞仪 清 · 1768年 - 1797年 清江苏上元人,原籍安徽天长,字德卿。诸生詹枚妻。十一岁随父赴吉林,奔祖父丧,居吉五年,读书习骑射。旋回江南,随家转徙京师、陕西、湖北、广东。通天文、算学、医学,工诗文、绘画。曾痛斥风水迷信之说。对岁差原理有清晰了解,并能驳正前人著作中的错误。有《德风亭集》、《星象图释》、《筹算易知》、《重订策算證伪》、《西洋筹算增删》、《沉疴呓语》等。 查看全部作品 →