摸鱼儿·谢邻女韩西馈食

喜初晴、晚霞西现,寒山烟外青浅。苔纹干处容香履,尖印紫泥犹软。人语乱。忙去倚、柴扉空负深深愿。相思一线。向新月搓圆,穿愁贯恨,珠泪总成串。

黄昏后,残热谁怜细喘。小窗风射如箭。春红秋白无情艳,一朵似侬难选。重见远。听说道、伤心已受殷勤饯。斜阳刺眼。休更望天涯,天涯只是,几片冷云展。

拼音

xǐ chū qíng wǎn xiá xī xiàn,hán shān yān wài qīng qiǎn。tái wén gàn chù róng xiāng lǚ,jiān yìn zǐ ní yóu ruǎn。rén yǔ luàn。máng qù yǐ chái fēi kōng fù shēn shēn yuàn。xiāng sī yī xiàn。xiàng xīn yuè cuō yuán,chuān chóu guàn hèn,zhū lèi zǒng chéng chuàn。

huáng hūn hòu,cán rè shuí lián xì chuǎn。xiǎo chuāng fēng shè rú jiàn。chūn hóng qiū bái wú qíng yàn,yī duǒ shì nóng nán xuǎn。zhòng jiàn yuǎn。tīng shuō dào shāng xīn yǐ shòu yīn qín jiàn。xié yáng cì yǎn。xiū gèng wàng tiān yá,tiān yá zhǐ shì,jǐ piàn lěng yún zhǎn。

作者介绍

贺双卿

清 · 1715年 - 1735年

贺双卿,清代康熙、雍正或乾隆年间人,江苏金坛薛埠丹阳里人氏,初名卿卿,一名庄青,字秋碧,为家中第二个女儿,故名双卿。双卿自幼天资聪颖,灵慧超人,七岁时就开始独自一人跑到离家不远的书馆听先生讲课,十余岁就做得一手精巧的女红。长到二八岁时,容貌秀美绝伦,令人“惊为神女”。双卿是我国历史上最有天赋、最具才华的女词人,后人尊其为“清代第一女词人”。

查看全部作品 →