风入松·独游陶然亭,再和梦窗 周岸登 清 盲风吹雪度清明。思旧续前铭。西山不语含愁黛,送中原、底许关情。盼到风铃试鸽,却妨佞舌收莺。年涯芳物老江亭。倚槛快初晴。芦芽半努沙痕浅,认东华、舄履尘凝。怨碧缘苔墨晕,娇黄稚柳稊生。 拼音 máng fēng chuī xuě dù qīng míng。sī jiù xù qián míng。xī shān bù yǔ hán chóu dài,sòng zhōng yuán dǐ xǔ guān qíng。pàn dào fēng líng shì gē,què fáng nìng shé shōu yīng。nián yá fāng wù lǎo jiāng tíng。yǐ kǎn kuài chū qíng。lú yá bàn nǔ shā hén qiǎn,rèn dōng huá xì lǚ chén níng。yuàn bì yuán tái mò yūn,jiāo huáng zhì liǔ tí shēng。 作者介绍 周 周岸登 清 · ? - ? 查看全部作品 →