天香·牡丹

蜀锦移芳,巫云散彩,天孙剪取相寄。金屋看承,玉台凝盼,尚忆旧家风味。生香绝艳,说不尽、天然富贵。脸嫩浑疑看损,肌柔只愁吹起。花神为谁着意。

把韶华、总归姝丽。可是老来心事,不成春思。却羡宫袍仙子。调曲曲清平似翻水。笑嘱东风,殷勤劝醉。

拼音

shǔ jǐn yí fāng,wū yún sàn cǎi,tiān sūn jiǎn qǔ xiāng jì。jīn wū kàn chéng,yù tái níng pàn,shàng yì jiù jiā fēng wèi。shēng xiāng jué yàn,shuō bù jǐn tiān rán fù guì。liǎn nèn hún yí kàn sǔn,jī róu zhǐ chóu chuī qǐ。huā shén wèi shuí zhe yì。

bǎ sháo huá zǒng guī shū lì。kě shì lǎo lái xīn shì,bù chéng chūn sī。què xiàn gōng páo xiān zi。diào qū qū qīng píng shì fān shuǐ。xiào zhǔ dōng fēng,yīn qín quàn zuì。

作者介绍

赵以夫

宋 · 1189年 - 1256年

宋宗室,字用父,号虚斋。寓居长乐。宁宗嘉定十年进士。历知邵武军、漳州,皆有治绩。理宗嘉熙初为枢密都承旨,次年拜同知枢密院事,淳祐初罢。寻加资政殿学士,进吏部尚书兼侍读,诏与刘克庄同纂修国史。有《易通》、《虚斋乐府》。

查看全部作品 →