满江红·牡丹和梁质夫 赵以夫 宋 倾国精神,娇无力、亭亭向谁。还知否,羞沈月姊,妒杀风姨。满地胭脂春欲老,平池翡翠水新肥。祗花王、富贵占韶光,真绝奇。香暗动,人未知。翻玉拍,度金衣。任轻红殷紫,对景偏宜。闻道洛阳夸此地,因思京国太平时。向沉香亭北按新词,乘醉归。 拼音 qīng guó jīng shén,jiāo wú lì tíng tíng xiàng shuí。hái zhī fǒu,xiū shěn yuè zǐ,dù shā fēng yí。mǎn dì yān zhī chūn yù lǎo,píng chí fěi cuì shuǐ xīn féi。zhī huā wáng fù guì zhàn sháo guāng,zhēn jué qí。xiāng àn dòng,rén wèi zhī。fān yù pāi,dù jīn yī。rèn qīng hóng yīn zǐ,duì jǐng piān yí。wén dào luò yáng kuā cǐ dì,yīn sī jīng guó tài píng shí。xiàng chén xiāng tíng běi àn xīn cí,chéng zuì guī。 作者介绍 赵 赵以夫 宋 · 1189年 - 1256年 宋宗室,字用父,号虚斋。寓居长乐。宁宗嘉定十年进士。历知邵武军、漳州,皆有治绩。理宗嘉熙初为枢密都承旨,次年拜同知枢密院事,淳祐初罢。寻加资政殿学士,进吏部尚书兼侍读,诏与刘克庄同纂修国史。有《易通》、《虚斋乐府》。 查看全部作品 →