荔枝香近/荔枝香

翡翠丛中,万点星球小。怪得鼻观香清,凉馆熏风透。冰盘快剥轻红,滑凝水晶皱。风姿,姑射仙人正年少。

红尘一骑,曾博妃子笑。休比葡萄,也尽压江瑶倒。诗情放逸,更判琼浆和月釂。细度冰霜新调。

拼音

fěi cuì cóng zhōng,wàn diǎn xīng qiú xiǎo。guài dé bí guān xiāng qīng,liáng guǎn xūn fēng tòu。bīng pán kuài bō qīng hóng,huá níng shuǐ jīng zhòu。fēng zī,gū shè xiān rén zhèng nián shǎo。

hóng chén yī qí,céng bó fēi zi xiào。xiū bǐ pú táo,yě jǐn yā jiāng yáo dào。shī qíng fàng yì,gèng pàn qióng jiāng hé yuè jiào。xì dù bīng shuāng xīn diào。

作者介绍

赵以夫

宋 · 1189年 - 1256年

宋宗室,字用父,号虚斋。寓居长乐。宁宗嘉定十年进士。历知邵武军、漳州,皆有治绩。理宗嘉熙初为枢密都承旨,次年拜同知枢密院事,淳祐初罢。寻加资政殿学士,进吏部尚书兼侍读,诏与刘克庄同纂修国史。有《易通》、《虚斋乐府》。

查看全部作品 →