夜合花

百紫千红,占春多少,共推绝世花王。西都万户,擅名不为姚黄。漫肠断巫阳。对沉香亭北新妆。记清平调,词成进了,一梦仙乡。

天葩秀出无双。倚朝晖,半如酣醉成狂。无言自省,檀心一点偷芳。念往事情伤。又新艳曾说滁阳。纵归来晚,君王殿后,别是风光。

拼音

bǎi zǐ qiān hóng,zhàn chūn duō shǎo,gòng tuī jué shì huā wáng。xī dōu wàn hù,shàn míng bù wèi yáo huáng。màn cháng duàn wū yáng。duì chén xiāng tíng běi xīn zhuāng。jì qīng píng diào,cí chéng jìn le,yī mèng xiān xiāng。

tiān pā xiù chū wú shuāng。yǐ cháo huī,bàn rú hān zuì chéng kuáng。wú yán zì shěng,tán xīn yī diǎn tōu fāng。niàn wǎng shì qíng shāng。yòu xīn yàn céng shuō chú yáng。zòng guī lái wǎn,jūn wáng diàn hòu,bié shì fēng guāng。

作者介绍

晁补之

宋 · 1053年 - 1110年

晁补之,字无咎,号归来子,汉族,济州巨野(今属山东巨野县)人,北宋时期著名文学家。为“苏门四学士”(另有北宋诗人黄庭坚、秦观、张耒)之一。曾任吏部员外郎、礼部郎中。工书画,能诗词,善属文。与张耒并称“晁张”。其散文语言凝练、流畅,风格近柳宗元。诗学陶渊明。其词格调豪爽,语言清秀晓畅,近苏轼。但其诗词流露出浓厚的消极归隐思想。著有《鸡肋集》、《晁氏琴趣外篇》等。

查看全部作品 →