留客住

偶登眺。凭小阑、艳阳时节,乍晴天气,是处闲花芳草。遥山万叠云散,涨海千里,潮平波浩渺。烟村院落,是谁家绿树,数声啼鸟。

旅情悄。远信沉沉,离魂杳杳。对景伤怀,度日无言谁表。惆怅旧欢何处,后约难凭,看看春又老。盈盈泪眼,望仙乡,隐隐断霞残照。

拼音

ǒu dēng tiào。píng xiǎo lán yàn yáng shí jié,zhà qíng tiān qì,shì chù xián huā fāng cǎo。yáo shān wàn dié yún sàn,zhǎng hǎi qiān lǐ,cháo píng bō hào miǎo。yān cūn yuàn luò,shì shuí jiā lǜ shù,shù shēng tí niǎo。

lǚ qíng qiāo。yuǎn xìn chén chén,lí hún yǎo yǎo。duì jǐng shāng huái,dù rì wú yán shuí biǎo。chóu chàng jiù huān hé chù,hòu yuē nán píng,kàn kàn chūn yòu lǎo。yíng yíng lèi yǎn,wàng xiān xiāng,yǐn yǐn duàn xiá cán zhào。

作者介绍

柳永

宋 · 987年 - 1053年

柳永,北宋著名词人,婉约派最具代表性的人物。汉族,崇安(今福建武夷山)人,原名三变,字景庄,后改名永,字耆卿,排行第七,又称柳七。宋仁宗朝进士,官至屯田员外郎,故世称柳屯田。他自称“奉旨填词柳三变”,以毕生精力作词,并以“白衣卿相”自诩。其词多描绘城市风光和歌妓生活,尤长于抒写羁旅行役之情,创作慢词独多。铺叙刻画,情景交融,语言通俗,音律谐婉,在当时流传极其广泛,人称“凡有井水饮处,皆能歌柳词”,对宋词的发展有重大影响。

查看全部作品 →