长寿乐

尤红殢翠。近日来、陡把狂心牵系。罗绮丛中,笙歌筵上,有个人人可意。解严妆巧笑,取次言谈成娇媚。知几度、密约秦楼尽醉。仍携手,眷恋香衾绣被。

情渐美。算好把、夕雨朝云相继。便是仙禁春深,御炉香袅,临轩亲试。对天颜咫尺,定然魁甲登高第。待恁时、等著回来贺喜。好生地。剩与我儿利市。

拼音

yóu hóng tì cuì。jìn rì lái dǒu bǎ kuáng xīn qiān xì。luó qǐ cóng zhōng,shēng gē yán shàng,yǒu gè rén rén kě yì。jiě yán zhuāng qiǎo xiào,qǔ cì yán tán chéng jiāo mèi。zhī jǐ dù mì yuē qín lóu jǐn zuì。réng xié shǒu,juàn liàn xiāng qīn xiù bèi。

qíng jiàn měi。suàn hǎo bǎ xī yǔ cháo yún xiāng jì。biàn shì xiān jìn chūn shēn,yù lú xiāng niǎo,lín xuān qīn shì。duì tiān yán zhǐ chǐ,dìng rán kuí jiǎ dēng gāo dì。dài nèn shí děng zhù huí lái hè xǐ。hǎo shēng dì。shèng yǔ wǒ ér lì shì。

作者介绍

柳永

宋 · 987年 - 1053年

柳永,北宋著名词人,婉约派最具代表性的人物。汉族,崇安(今福建武夷山)人,原名三变,字景庄,后改名永,字耆卿,排行第七,又称柳七。宋仁宗朝进士,官至屯田员外郎,故世称柳屯田。他自称“奉旨填词柳三变”,以毕生精力作词,并以“白衣卿相”自诩。其词多描绘城市风光和歌妓生活,尤长于抒写羁旅行役之情,创作慢词独多。铺叙刻画,情景交融,语言通俗,音律谐婉,在当时流传极其广泛,人称“凡有井水饮处,皆能歌柳词”,对宋词的发展有重大影响。

查看全部作品 →