引驾行

红尘紫陌,斜阳暮草长安道,是离人、断魂处,迢迢匹马西征。新晴。韶光明媚,轻烟淡薄和气暖,望花村、路隐映,摇鞭时过长亭。愁生。伤凤城仙子,别来千里重行行。又记得临歧,泪眼湿、莲脸盈盈。

消凝。花朝月夕,最苦冷落银屏。想媚容、耿耿无眠,屈指已算回程。相萦。空万般思忆,争如归去睹倾城。向绣帏、深处并枕,说如此牵情。

拼音

hóng chén zǐ mò,xié yáng mù cǎo zhǎng ān dào,shì lí rén duàn hún chù,tiáo tiáo pǐ mǎ xī zhēng。xīn qíng。sháo guāng míng mèi,qīng yān dàn báo hé qì nuǎn,wàng huā cūn lù yǐn yìng,yáo biān shí guò zhǎng tíng。chóu shēng。shāng fèng chéng xiān zi,bié lái qiān lǐ zhòng xíng xíng。yòu jì dé lín qí,lèi yǎn shī lián liǎn yíng yíng。

xiāo níng。huā cháo yuè xī,zuì kǔ lěng luò yín píng。xiǎng mèi róng gěng gěng wú mián,qū zhǐ yǐ suàn huí chéng。xiāng yíng。kōng wàn bān sī yì,zhēng rú guī qù dǔ qīng chéng。xiàng xiù wéi shēn chù bìng zhěn,shuō rú cǐ qiān qíng。

作者介绍

柳永

宋 · 987年 - 1053年

柳永,北宋著名词人,婉约派最具代表性的人物。汉族,崇安(今福建武夷山)人,原名三变,字景庄,后改名永,字耆卿,排行第七,又称柳七。宋仁宗朝进士,官至屯田员外郎,故世称柳屯田。他自称“奉旨填词柳三变”,以毕生精力作词,并以“白衣卿相”自诩。其词多描绘城市风光和歌妓生活,尤长于抒写羁旅行役之情,创作慢词独多。铺叙刻画,情景交融,语言通俗,音律谐婉,在当时流传极其广泛,人称“凡有井水饮处,皆能歌柳词”,对宋词的发展有重大影响。

查看全部作品 →