八六子·子寿父

喜椿庭。近来强健,团栾雁序欢声。正柳絮帘栊清昼,牡丹栏槛新晴,缓飞翠觥。阿戎碌碌功名。

但要无灾无难,何曾著公卿。且抖擞斑衣,笑供儿戏,共将乐事,细酬佳景,须知翠袖全盛绿黛,金章不换蓑青。松亭。中间顿个寿星。

拼音

xǐ chūn tíng。jìn lái qiáng jiàn,tuán luán yàn xù huān shēng。zhèng liǔ xù lián lóng qīng zhòu,mǔ dān lán kǎn xīn qíng,huǎn fēi cuì gōng。ā róng lù lù gōng míng。

dàn yào wú zāi wú nán,hé céng zhù gōng qīng。qiě dǒu sǒu bān yī,xiào gōng ér xì,gòng jiāng lè shì,xì chóu jiā jǐng,xū zhī cuì xiù quán shèng lǜ dài,jīn zhāng bù huàn suō qīng。sōng tíng。zhōng jiān dùn gè shòu xīng。

作者介绍

方岳

宋 · 1199年 - 1262年

南宋诗人、词人,字巨山,号秋崖。祁门(今属安徽)人。绍定五年(公元1232年)进士,授淮东安抚司官。淳中,以工部郎官充任赵葵淮南幕中参议官。后调知南康军。后因触犯湖广总领贾似道,被移治邵武军。后知袁州,因得罪权贵丁大全,被弹劾罢官。后复被起用知抚州,又因与贾似道的旧嫌而取消任命。

查看全部作品 →