和王长史韵

万里无云海宇晴,太平景象自分明。

重关已放金吾禁,五夜从催玉漏声。

莲朵光摇星斗灿,柳梢阴转月盘倾。

东风是处堪行乐,王道而今似砥平。

拼音

wàn lǐ wú yún hǎi yǔ qíng,tài píng jǐng xiàng zì fēn míng。

zhòng guān yǐ fàng jīn wú jìn,wǔ yè cóng cuī yù lòu shēng。

lián duǒ guāng yáo xīng dòu càn,liǔ shāo yīn zhuǎn yuè pán qīng。

dōng fēng shì chù kān xíng lè,wáng dào ér jīn shì dǐ píng。

作者介绍

程通

明 · 1364年 - 1403年

明徽州府绩溪人,字彦亨。洪武二十三年举人。授辽府纪善。建文初,燕王兵起,随辽王南归京师,上封事,陈备御策,进左长史。永乐初,从辽王徙荆州。旋上封事被发,下狱死。

查看全部作品 →