清平乐

落梅呜咽。暗淡城头月。吹满江山惊梦蝶。唤起画楼伤别。

帘风轻触银钩。梧桐玉露新秋。底事琐窗深夜,素娥常伴人愁。

拼音

luò méi wū yàn。àn dàn chéng tóu yuè。chuī mǎn jiāng shān jīng mèng dié。huàn qǐ huà lóu shāng bié。

lián fēng qīng chù yín gōu。wú tóng yù lù xīn qiū。dǐ shì suǒ chuāng shēn yè,sù é cháng bàn rén chóu。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →