八声甘州·泛江有怀袁通父、唐月心

空山弹古瑟,掬长流、洗耳复谁听。倚阑干不语,江潭树老,风挟波鸣。愁里不须啼鴂,花落石床平。岁月鸥前梦,耿耿离情。

记得相逢竹外,看词源倒泻,一雪尘缨。笑匆匆呼酒,飞雨夜舟行。又天涯、零落如此,掩闲门、得似晋人清。相思恨,趁杨花去,错到长亭。

拼音

kōng shān dàn gǔ sè,jū zhǎng liú xǐ ěr fù shuí tīng。yǐ lán gàn bù yǔ,jiāng tán shù lǎo,fēng xié bō míng。chóu lǐ bù xū tí jué,huā luò shí chuáng píng。suì yuè ōu qián mèng,gěng gěng lí qíng。

jì dé xiāng féng zhú wài,kàn cí yuán dào xiè,yī xuě chén yīng。xiào cōng cōng hū jiǔ,fēi yǔ yè zhōu xíng。yòu tiān yá líng luò rú cǐ,yǎn xián mén dé shì jìn rén qīng。xiāng sī hèn,chèn yáng huā qù,cuò dào zhǎng tíng。

作者介绍

张炎

宋 · 1248年 - 1320年

张炎,南宋最后一位著名词人,字叔夏,号玉田,又号乐笑翁。祖籍凤翔成纪(今甘肃天水),寓居临安(今浙江杭州)。贵族后裔(循王张俊六世孙),前半生富贵无忧。1276年元兵攻破临安,南宋亡,张炎祖父张濡被元人磔杀,家财被抄没。此后,家道中落,贫难自给,曾北游燕赵谋官,失意南归,长期寓居临安,落魄而终。

查看全部作品 →