霜叶飞毗陵客中闻老妓歌

绣屏开了。惊诗梦、娇莺啼破春悄。隐将谱字转清圆,正杏梁声绕。看帖帖、蛾眉淡扫。不知能聚愁多少。叹客里凄凉,尚记得当年雅音,低唱还好。

同是流落殊乡,相逢何晚,坐对真被花恼。贞元朝士已无多,但暮烟衰草。未忘得春风窈窕。却怜张绪如今老。且慰我留连意,莫说西湖,那时苏小。

拼音

xiù píng kāi le。jīng shī mèng jiāo yīng tí pò chūn qiāo。yǐn jiāng pǔ zì zhuǎn qīng yuán,zhèng xìng liáng shēng rào。kàn tiē tiē é méi dàn sǎo。bù zhī néng jù chóu duō shǎo。tàn kè lǐ qī liáng,shàng jì dé dāng nián yǎ yīn,dī chàng hái hǎo。

tóng shì liú luò shū xiāng,xiāng féng hé wǎn,zuò duì zhēn bèi huā nǎo。zhēn yuán cháo shì yǐ wú duō,dàn mù yān shuāi cǎo。wèi wàng dé chūn fēng yǎo tiǎo。què lián zhāng xù rú jīn lǎo。qiě wèi wǒ liú lián yì,mò shuō xī hú,nà shí sū xiǎo。

作者介绍

张炎

宋 · 1248年 - 1320年

张炎,南宋最后一位著名词人,字叔夏,号玉田,又号乐笑翁。祖籍凤翔成纪(今甘肃天水),寓居临安(今浙江杭州)。贵族后裔(循王张俊六世孙),前半生富贵无忧。1276年元兵攻破临安,南宋亡,张炎祖父张濡被元人磔杀,家财被抄没。此后,家道中落,贫难自给,曾北游燕赵谋官,失意南归,长期寓居临安,落魄而终。

查看全部作品 →