满江红·梅 程过 宋 春欲来时,长是与、江梅花约。又还向、竹林疏处,一枝开却。对酒渐惊身老大,看花应念人离索。但十分、沉醉祝东君,长如昨。芳草渡,孤舟泊。山敛黛,天垂幕。黯销魂、无奈暮云残角。便好折来和雪戴,莫教酒醒随风落。待殷勤、留此记相思,谁堪托。 拼音 chūn yù lái shí,zhǎng shì yǔ jiāng méi huā yuē。yòu hái xiàng zhú lín shū chù,yī zhī kāi què。duì jiǔ jiàn jīng shēn lǎo dà,kàn huā yīng niàn rén lí suǒ。dàn shí fēn chén zuì zhù dōng jūn,zhǎng rú zuó。fāng cǎo dù,gū zhōu pō。shān liǎn dài,tiān chuí mù。àn xiāo hún wú nài mù yún cán jiǎo。biàn hǎo zhé lái hé xuě dài,mò jiào jiǔ xǐng suí fēng luò。dài yīn qín liú cǐ jì xiāng sī,shuí kān tuō。 作者介绍 程 程过 宋 · ? - ? 查看全部作品 →