鹧鸪词春愁

伤时怀抱不胜愁。野水粼粼绿遍洲。满地落花春病酒,一帘明月夜登楼。

明眸皓齿人难得,寒食清明事又休。只是鹧鸪三两曲,等闲白了几人头。

拼音

shāng shí huái bào bù shèng chóu。yě shuǐ lín lín lǜ biàn zhōu。mǎn dì luò huā chūn bìng jiǔ,yī lián míng yuè yè dēng lóu。

míng móu hào chǐ rén nán dé,hán shí qīng míng shì yòu xiū。zhǐ shì zhè gū sān liǎng qū,děng xián bái le jǐ rén tóu。

作者介绍

汪晫

宋 · 1162年 - 1237年

宋徽州绩溪人,字处微。幼丧父,事母及祖母甚孝。宁宗开禧中曾游京师,后栖隐山中,结庐名环谷。郡守闻其博学多通,欲见之,以编氓辞。卒,门人私谥康范先生。尝辑《曾子全书》、《子思子全书》。有《康范诗集》。

查看全部作品 →