腊梅香

锦里阳和,看万木凋时,早梅独秀。珍馆琼楼畔,正绛跗初吐,秾华将茂。国艳天葩,真澹伫、雪肌清瘦。似广寒宫,铅华未御,自然妆就。

凝睇倚朱阑,喷清香暗度,易袭襟袖。好与花为主,宜秉烛、频观泛湘酎。莫待南枝,随乐府、新声吹后。对赏心人,良辰好景,须信难偶。

拼音

jǐn lǐ yáng hé,kàn wàn mù diāo shí,zǎo méi dú xiù。zhēn guǎn qióng lóu pàn,zhèng jiàng fū chū tǔ,nóng huá jiāng mào。guó yàn tiān pā,zhēn dàn zhù xuě jī qīng shòu。shì guǎng hán gōng,qiān huá wèi yù,zì rán zhuāng jiù。

níng dì yǐ zhū lán,pēn qīng xiāng àn dù,yì xí jīn xiù。hǎo yǔ huā wèi zhǔ,yí bǐng zhú pín guān fàn xiāng zhòu。mò dài nán zhī,suí lè fǔ xīn shēng chuī hòu。duì shǎng xīn rén,liáng chén hǎo jǐng,xū xìn nán ǒu。

作者介绍

吴师孟

宋 · 1021年 - 1110年

宋成都人,字醇翁。第进士。累迁凤州别驾。王安石当国,擢为梓州路提举常平。上疏力言新法不便,宁愿罢归故官。后知蜀州,又论茶法害民,遂谢事去。

查看全部作品 →