洞仙歌·春雨春雨

愁边雨细。漠漠天如醉。摇扬游丝晚风外。酿轻寒、和暝色,花柳难胜,春自老,谁管啼红敛翠。

关情潜入夜,斜湿帘栊,几处挑灯耿无寐。念阳台、当日事,好伴云来,因个甚、不入襄王梦里。

便添起、寒潮卷长江,又恐是离人,断肠清泪。

拼音

chóu biān yǔ xì。mò mò tiān rú zuì。yáo yáng yóu sī wǎn fēng wài。niàng qīng hán hé míng sè,huā liǔ nán shèng,chūn zì lǎo,shuí guǎn tí hóng liǎn cuì。

guān qíng qián rù yè,xié shī lián lóng,jǐ chù tiāo dēng gěng wú mèi。niàn yáng tái dāng rì shì,hǎo bàn yún lái,yīn gè shén bù rù xiāng wáng mèng lǐ。

biàn tiān qǐ hán cháo juǎn zhǎng jiāng,yòu kǒng shì lí rén,duàn cháng qīng lèi。

作者介绍

谢懋

宋 · ? - ?

宋洛师人,字勉仲。以乐府知名。孝宗淳熙间卒。有《静寄居士乐章》。

查看全部作品 →