满江红·其三和徐叔至御带

重到西湖,春拆信、露花酥滴。倚危栏、湖山佳处,短屏著色。拟泛一舟苍莽岸,恐伤万里羁游客。赖款门、修竹有高人,留狂迹。

倾盖意,真相得。诗句里,曾相识。看戛然飞动,笔端金石。照眼光浮琼液满,断肠翠拥宫靴窄。问多情、还肯借青鸾,通消息。

拼音

zhòng dào xī hú,chūn chāi xìn lù huā sū dī。yǐ wēi lán hú shān jiā chù,duǎn píng zhù sè。nǐ fàn yī zhōu cāng mǎng àn,kǒng shāng wàn lǐ jī yóu kè。lài kuǎn mén xiū zhú yǒu gāo rén,liú kuáng jì。

qīng gài yì,zhēn xiāng dé。shī jù lǐ,céng xiāng shí。kàn jiá rán fēi dòng,bǐ duān jīn shí。zhào yǎn guāng fú qióng yè mǎn,duàn cháng cuì yōng gōng xuē zhǎi。wèn duō qíng hái kěn jiè qīng luán,tōng xiāo xī。

作者介绍

侯寘

宋 · ? - ?

宋东武人,字彦周。晁谦之甥。曾为耒阳令。高宗绍兴中以直学士知建康。有《懒窟词》,风格婉约,一时推崇。

查看全部作品 →