青玉案·和贺方回 冯时行 宋 年时江上垂杨路。信拄杖、穿云去。碧涧步虚声里度。疏林小寺,远山孤渚,独倚阑干处。别来无几春还暮。空记当时锦囊句。南北东西知几许。相思难寄,野航蓑笠,独钓巴江雨。 拼音 nián shí jiāng shàng chuí yáng lù。xìn zhǔ zhàng chuān yún qù。bì jiàn bù xū shēng lǐ dù。shū lín xiǎo sì,yuǎn shān gū zhǔ,dú yǐ lán gàn chù。bié lái wú jǐ chūn hái mù。kōng jì dāng shí jǐn náng jù。nán běi dōng xī zhī jǐ xǔ。xiāng sī nán jì,yě háng suō lì,dú diào bā jiāng yǔ。 作者介绍 冯 冯时行 宋 · ? - 1163年 宋恭州壁山人,字当可,号缙云。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴中,历江原丞,知丹棱县、万州。召对,力言和议不可信,为秦桧所恶。寻被劾罢,自是坐废十八年。桧死,起知蓬州、黎州,为官廉正,用法颇严。擢成都府路提刑,卒于官。有《易论》、《缙云集》。 查看全部作品 →