满庭芳·和明仲木犀花词

秋入微阴,凉生平远,小山愁绝天南。似闻还断,飞策遍千岩。叶底轻黄纂纂,恼人是、微裂芳缄。翛然胜,清真冷淡,无艳寄尘凡。

澄潭。敧两岸,波光摇动,碧影相参。任西风十里,吹度松杉。我自寒灰槁木,□神处、不觉醺酣。归来晚,飞花无迹,明月满空函。

拼音

qiū rù wēi yīn,liáng shēng píng yuǎn,xiǎo shān chóu jué tiān nán。shì wén hái duàn,fēi cè biàn qiān yán。yè dǐ qīng huáng zuǎn zuǎn,nǎo rén shì wēi liè fāng jiān。xiāo rán shèng,qīng zhēn lěng dàn,wú yàn jì chén fán。

chéng tán。jī liǎng àn,bō guāng yáo dòng,bì yǐng xiāng cān。rèn xī fēng shí lǐ,chuī dù sōng shān。wǒ zì hán huī gǎo mù,shén chù bù jué xūn hān。guī lái wǎn,fēi huā wú jì,míng yuè mǎn kōng hán。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →