解语花·高平元宵

风销绛蜡,露浥红莲,灯市光相射。桂华流瓦。纤云散、耿耿素娥欲下。

衣裳淡雅。看楚女纤腰一把。箫鼓喧,人影参差,满路飘香麝。

因念都城放夜。望千门如画,嬉笑游冶。钿车罗帕。

相逢处、自有暗尘遂马。年光是也。唯只见旧情衰谢。

清漏移,飞盖归来,从舞休歌罢。

拼音

fēng xiāo jiàng là,lù yì hóng lián,dēng shì guāng xiāng shè。guì huá liú wǎ。xiān yún sàn gěng gěng sù é yù xià。

yī shang dàn yǎ。kàn chǔ nǚ xiān yāo yī bǎ。xiāo gǔ xuān,rén yǐng cān chà,mǎn lù piāo xiāng shè。

yīn niàn dōu chéng fàng yè。wàng qiān mén rú huà,xī xiào yóu yě。diàn chē luó pà。

xiāng féng chù zì yǒu àn chén suì mǎ。nián guāng shì yě。wéi zhǐ jiàn jiù qíng shuāi xiè。

qīng lòu yí,fēi gài guī lái,cóng wǔ xiū gē bà。

作者介绍

周邦彦

宋 · 1056年 - 1121年

周邦彦,北宋词人。字美成,号清真居士,汉族,钱塘(今浙江省杭州市)人。官历太学正、庐州教授、知溧水县等。少年时期个性比较疏散,但相当喜欢读书,宋神宗时,写《汴都赋》赞扬新法。徽宗时为徽猷阁待制,提举大晟府(最高音乐机关)。精通音律,曾创作不少新词调。作品多写闺情、羁旅,也有咏物之作。格律谨严,语言曲丽精雅,长调尤善铺叙。为后来格律派词人所宗。作品在婉约词人中长期被尊为“正宗”。旧时词论称他为“词家之冠”或“词中老杜”。有《清真居士集》,已佚,今存《片玉集》。

查看全部作品 →