采桑子慢·秋别 吴礼之 宋 金风颤叶,那更饯别江楼。听凄切、阳关声断,楚馆云收。去也难留。万重烟水一扁舟。锦屏罗幌,多应换得,蓼岸苹洲。凝想恁时欢笑,伤今萍梗悠悠。谩回首、妖娆何处,眷恋无由。先自悲秋。眼前景物只供愁。寂寥情绪,也恨分浅,也悔风流。 拼音 jīn fēng chàn yè,nà gèng jiàn bié jiāng lóu。tīng qī qiè yáng guān shēng duàn,chǔ guǎn yún shōu。qù yě nán liú。wàn zhòng yān shuǐ yī biǎn zhōu。jǐn píng luó huǎng,duō yīng huàn dé,liǎo àn píng zhōu。níng xiǎng nèn shí huān xiào,shāng jīn píng gěng yōu yōu。mán huí shǒu yāo ráo hé chù,juàn liàn wú yóu。xiān zì bēi qiū。yǎn qián jǐng wù zhǐ gōng chóu。jì liáo qíng xù,yě hèn fēn qiǎn,yě huǐ fēng liú。 作者介绍 吴 吴礼之 宋 · ? - ? 宋杭州钱塘人,字子和,号顺受老人。以词著称。有《顺受老人词》。 查看全部作品 →