玄宁夜集赠张子言

我不能奋身霄汉攀蛟龙,手揽日月登玄宫。扬帆浩溟泛沧海,玉芝若木空相待。

燕京肮脏谁与怜,拜趋公府心欲穿。桂薪玉粟犹争炀,羸马青衫愁着鞭。

虎颡张侯髯半雪,绮裘绣带腰环玦。晦迹田生燕市豪,藏名管子辽东杰。

斗酒夜过玄宁观,按剑悲歌耳双热。酒酣乐极气益振,投琼角胜雄三军。

六绯的烁真堪羡,宛转瑶盘走朱电。势穷一叱颜色同,星灿浑疑鬼神变。

满堂大笑冠绝缨,获隽翻令肝胆惊。张侯贺我净玉觥,隔筵交酢了不争。

呜呼!人生得丧何荣辱,世事纷纷易翻覆。塞叟底须忧失马,郑国焉知梦分鹿。

下堂罢酒客复醒,春月皎皎河汉清。明朝却出邯郸道,回首徒含郭隗情。

拼音

wǒ bù néng fèn shēn xiāo hàn pān jiāo lóng,shǒu lǎn rì yuè dēng xuán gōng。yáng fān hào míng fàn cāng hǎi,yù zhī ruò mù kōng xiāng dài。

yàn jīng āng zàng shuí yǔ lián,bài qū gōng fǔ xīn yù chuān。guì xīn yù sù yóu zhēng yáng,léi mǎ qīng shān chóu zhe biān。

hǔ sǎng zhāng hóu rán bàn xuě,qǐ qiú xiù dài yāo huán jué。huì jì tián shēng yàn shì háo,cáng míng guǎn zi liáo dōng jié。

dòu jiǔ yè guò xuán níng guān,àn jiàn bēi gē ěr shuāng rè。jiǔ hān lè jí qì yì zhèn,tóu qióng jiǎo shèng xióng sān jūn。

liù fēi de shuò zhēn kān xiàn,wǎn zhuǎn yáo pán zǒu zhū diàn。shì qióng yī chì yán sè tóng,xīng càn hún yí guǐ shén biàn。

mǎn táng dà xiào guān jué yīng,huò juàn fān lìng gān dǎn jīng。zhāng hóu hè wǒ jìng yù gōng,gé yán jiāo cù le bù zhēng。

wū hū!rén shēng dé sàng hé róng rǔ,shì shì fēn fēn yì fān fù。sāi sǒu dǐ xū yōu shī mǎ,zhèng guó yān zhī mèng fēn lù。

xià táng bà jiǔ kè fù xǐng,chūn yuè jiǎo jiǎo hé hàn qīng。míng cháo què chū hán dān dào,huí shǒu tú hán guō kuí qíng。

作者介绍

吴子孝

明 · 1495年 - 1563年

明苏州府长洲人,字纯叔,号海峰,晚号龙峰,吴一鹏子。嘉靖八年进士。授台州推官,擢广平通判,历官至湖广参政。被谗免官。漫游山水而归。东南倭患严重之际,每为地方官出谋划策。病《宋史》芜杂,欲加删润,稿未就而卒。善书法。文章弘衍浩博,诗尤工。有《玉涵堂稿》。

查看全部作品 →