江城子·其五 王庭圭 宋 楼头钟鼓变新声。晚霞晴。水云生。何处归帆,争泊蓼花汀。遥望虹桥如画里,鳌背上,著人行。夜阑风定见危亭。却重登。景方明。影落波心,疑是海中鲸。愿借吸川沧海量,为公寿,落桥成。 拼音 lóu tóu zhōng gǔ biàn xīn shēng。wǎn xiá qíng。shuǐ yún shēng。hé chù guī fān,zhēng pō liǎo huā tīng。yáo wàng hóng qiáo rú huà lǐ,áo bèi shàng,zhù rén xíng。yè lán fēng dìng jiàn wēi tíng。què zhòng dēng。jǐng fāng míng。yǐng luò bō xīn,yí shì hǎi zhōng jīng。yuàn jiè xī chuān cāng hǎi liàng,wèi gōng shòu,luò qiáo chéng。 作者介绍 王 王庭圭 宋 · 1080年 - 1172年 宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。 查看全部作品 →