满江红 黄人杰 宋 老子生朝,萧然坐离骚窟宅。更莫诧、才雄屈宋,诗高刘白。不向凤凰池上住,不逃鹦鹉洲边迹。谩一官、如水过称呼,诸侯客。平生志,水投石。首已皓,心犹赤。算陆沉雄奋,总非人力。广武成名惟孺子,高阳适意须欢伯。睨醉乡、一笑抚青萍,乾坤窄。 拼音 lǎo zi shēng cháo,xiāo rán zuò lí sāo kū zhái。gèng mò chà cái xióng qū sòng,shī gāo liú bái。bù xiàng fèng huáng chí shàng zhù,bù táo yīng wǔ zhōu biān jì。mán yī guān rú shuǐ guò chēng hū,zhū hóu kè。píng shēng zhì,shuǐ tóu shí。shǒu yǐ hào,xīn yóu chì。suàn lù chén xióng fèn,zǒng fēi rén lì。guǎng wǔ chéng míng wéi rú zi,gāo yáng shì yì xū huān bó。nì zuì xiāng yī xiào fǔ qīng píng,qián kūn zhǎi。 作者介绍 黄 黄人杰 宋 · ? - ? 黄人杰,字叔万,南城(今属江西)人。孝宗乾道二年(一一六六)进士(清雍正《江西通志》卷五○)。有《可轩曲林》一卷(《直斋书录解题》卷二一),已佚。今录诗九首。 查看全部作品 →