行香子 韩玉 宋 一剪梅花,一见销魂。况溪桥、雪里前村。香传细蕊,春透灵根。更水清泠,云黯淡,月黄昏。幽过溪兰。清胜山矾。对东风、独立无言。霜寒塞垒,风静谯门。听角声悲,笛声怨,恨难论。 拼音 yī jiǎn méi huā,yī jiàn xiāo hún。kuàng xī qiáo xuě lǐ qián cūn。xiāng chuán xì ruǐ,chūn tòu líng gēn。gèng shuǐ qīng líng,yún àn dàn,yuè huáng hūn。yōu guò xī lán。qīng shèng shān fán。duì dōng fēng dú lì wú yán。shuāng hán sāi lěi,fēng jìng qiáo mén。tīng jiǎo shēng bēi,dí shēng yuàn,hèn nán lùn。 作者介绍 韩 韩玉 宋 · ? - ? 宋人,字温甫。原为北方豪族,尝与司马通国相结举事,未遂。高宗绍兴初,挈家自金投宋,授江淮都督府计议军事,累迁提点御前军器所。工词,与康与之、辛弃疾相唱和。有《东浦词》。 查看全部作品 →