满江红·双头莲

一柄双花,低翠盖、呈祥现美。人正在、薰风亭上,满襟如水。二陆比方夸俊少,两乔相并修容止。雨初晴、午永斗红酣,真奇耳。

双白鹭,双赪鲤。飞与泳,俱来此。绾双鬟天上,侍香童子。双剑丰城双孕秀,双凫叶县双趋起。谩空谈、国士本无双,今双矣。

拼音

yī bǐng shuāng huā,dī cuì gài chéng xiáng xiàn měi。rén zhèng zài xūn fēng tíng shàng,mǎn jīn rú shuǐ。èr lù bǐ fāng kuā jùn shǎo,liǎng qiáo xiāng bìng xiū róng zhǐ。yǔ chū qíng wǔ yǒng dòu hóng hān,zhēn qí ěr。

shuāng bái lù,shuāng chēng lǐ。fēi yǔ yǒng,jù lái cǐ。wǎn shuāng huán tiān shàng,shì xiāng tóng zi。shuāng jiàn fēng chéng shuāng yùn xiù,shuāng fú yè xiàn shuāng qū qǐ。mán kōng tán guó shì běn wú shuāng,jīn shuāng yǐ。

作者介绍

刘学箕

宋 · ? - ?

宋建宁崇安人,字习之。刘子翚孙。终身未仕,年未五十居于南山之下,自号种春子。家饶池馆,有堂名“方是闲”,因以为号。善属文,高爽闲雅,得其家传。有《方是闲居士小稿》。

查看全部作品 →