感皇恩·旅思

残角两三声,催登古道。远水长山又重到。水声山色,看尽轮蹄昏晓。风头日脚下,人空老。

匹马旧时,西征谈笑。绿鬓朱颜正年少。旗亭斗酒,任是十千倾倒。而今酒兴减,诗情少。

拼音

cán jiǎo liǎng sān shēng,cuī dēng gǔ dào。yuǎn shuǐ zhǎng shān yòu zhòng dào。shuǐ shēng shān sè,kàn jǐn lún tí hūn xiǎo。fēng tóu rì jiǎo xià,rén kōng lǎo。

pǐ mǎ jiù shí,xī zhēng tán xiào。lǜ bìn zhū yán zhèng nián shǎo。qí tíng dòu jiǔ,rèn shì shí qiān qīng dào。ér jīn jiǔ xīng jiǎn,shī qíng shǎo。

作者介绍

陆蕴

宋 · ? - 1120年

宋福州侯官人,字敦信。哲宗绍圣四年进士。为太学《春秋》博士,改国朝会要所检阅文字。徽宗政和三年,试中书舍人。七年,擢御史中丞。颇论事,所言皆中时病。宣和初,以龙图阁待制知福州,改建州。以疾提举鸿庆宫。

查看全部作品 →