满江红·花朝雨作

客子光阴,又还是、杏花阡陌。敧枕听、一窗夜雨,怎生禁得。银蜡痕消珠凤小,翠衾香冷文鸳拆。叹人生、时序百年心,萍踪迹。

声不断,楼头滴。行不住,街头屐。倩新来双燕,探晴消息。可煞东君多着意,柳丝染出西湖色。待牡丹、开处十分春,催寒食。

拼音

kè zi guāng yīn,yòu hái shì xìng huā qiān mò。jī zhěn tīng yī chuāng yè yǔ,zěn shēng jìn dé。yín là hén xiāo zhū fèng xiǎo,cuì qīn xiāng lěng wén yuān chāi。tàn rén shēng shí xù bǎi nián xīn,píng zōng jì。

shēng bù duàn,lóu tóu dī。xíng bù zhù,jiē tóu jī。qiàn xīn lái shuāng yàn,tàn qíng xiāo xī。kě shā dōng jūn duō zhe yì,liǔ sī rǎn chū xī hú sè。dài mǔ dān kāi chù shí fēn chūn,cuī hán shí。

作者介绍

黄公绍

宋 · ? - ?

黄公绍,宋元之际邵武(今属福建)人,字直翁。咸淳进士。入元不仕,隐居樵溪。著《古今韵会》、以《说文》为本,参考宋元以前字书、韵书,集字书训诂之大成,原书已佚,其同时人熊忠所编《古今韵会举要》中,略能见其大概。另有《在轩集》。

查看全部作品 →