登飞云绝顶

我本冥寂士,放情事神仙。时餐金鹅蕊,屡览化人篇。

迅足迢迢凌峻岭,一夜飞度最高顶。夜半见日金银台,天鸡咿喔群籁静。

琴心三叠真箓成,手把芙蓉游太清。虎鼓瑟兮螭作驾,霓为衣兮云为軿。

仙之人兮朝玉京,骑赤色龙上天行。愿寄一书谢王母,琼笈请授东方生。

拼音

wǒ běn míng jì shì,fàng qíng shì shén xiān。shí cān jīn é ruǐ,lǚ lǎn huà rén piān。

xùn zú tiáo tiáo líng jùn lǐng,yī yè fēi dù zuì gāo dǐng。yè bàn jiàn rì jīn yín tái,tiān jī yī ō qún lài jìng。

qín xīn sān dié zhēn lù chéng,shǒu bǎ fú róng yóu tài qīng。hǔ gǔ sè xī chī zuò jià,ní wèi yī xī yún wèi píng。

xiān zhī rén xī cháo yù jīng,qí chì sè lóng shàng tiān xíng。yuàn jì yī shū xiè wáng mǔ,qióng jí qǐng shòu dōng fāng shēng。

作者介绍

刘克治

明 · ? - ?

刘克治,号群玉。番禺人,从化籍。格子。明神宗万历间贡生。早工文赋,为督学郭子直、陈鸣华所称赏,后以明经选。有《述征草》、《五芝楼稿》、《绿绮堂稿》、《订初学记》、《许氏说文》。清雍正《从化县新志》卷三有传。

查看全部作品 →