风入松·远山横

小楼春映远山横。绿遍高城。望中一片斜阳静,更萋萋、芳草还生。疏雨冷烟寒食,落花飞絮清明。

数声弦管忍重听。犹带微酲。问春何事春将老,春不语、春恨难平。莫把风流时节,都归闲淡心情。

拼音

xiǎo lóu chūn yìng yuǎn shān héng。lǜ biàn gāo chéng。wàng zhōng yī piàn xié yáng jìng,gèng qī qī fāng cǎo hái shēng。shū yǔ lěng yān hán shí,luò huā fēi xù qīng míng。

shù shēng xián guǎn rěn zhòng tīng。yóu dài wēi chéng。wèn chūn hé shì chūn jiāng lǎo,chūn bù yǔ chūn hèn nán píng。mò bǎ fēng liú shí jié,dōu guī xián dàn xīn qíng。

作者介绍

韩淲

宋 · 1159年 - 1224年

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。

查看全部作品 →