满江红 朱敦儒 宋 竹翠阴森,寒泉浸、几峰奇石。销畏日、溪蒲呈秀,水蕉供碧。筠簟平铺光欲动,纱裯高挂空无色。似月明、苹叶起秋风,潇湘白。不敢笑,红尘客。争肯羡,神仙宅。且披襟脱帽,自适其适。靖节窗风犹有待,本初朔饮非长策。怎似我、心闲便清凉,无南北。 拼音 zhú cuì yīn sēn,hán quán jìn jǐ fēng qí shí。xiāo wèi rì xī pú chéng xiù,shuǐ jiāo gōng bì。yún diàn píng pù guāng yù dòng,shā chóu gāo guà kōng wú sè。shì yuè míng píng yè qǐ qiū fēng,xiāo xiāng bái。bù gǎn xiào,hóng chén kè。zhēng kěn xiàn,shén xiān zhái。qiě pī jīn tuō mào,zì shì qí shì。jìng jié chuāng fēng yóu yǒu dài,běn chū shuò yǐn fēi zhǎng cè。zěn shì wǒ xīn xián biàn qīng liáng,wú nán běi。 作者介绍 朱 朱敦儒 宋 · 1081年 - 1159年 字希真,洛阳人。历兵部郎中、临安府通判、秘书郎、都官员外郎、两浙东路提点刑狱,致仕,居嘉禾。绍兴二十九年(1159)卒。有词三卷,名《樵歌》。朱敦儒获得“词俊”之名,与“诗俊”陈与义等并称为“洛中八俊” (楼钥《跋朱岩壑鹤赋及送闾丘使君诗》) 查看全部作品 →