行香子

宝篆香沈。锦瑟尘侵。日长时、懒把金针。裙腰暗减,眉黛长颦。看梅花过,梨花谢,柳花新。

春寒院落,灯火黄昏。悄无言、独自销魂。空弹粉泪,难托清尘。但楼前望,心中想,梦中寻。

拼音

bǎo zhuàn xiāng shěn。jǐn sè chén qīn。rì zhǎng shí lǎn bǎ jīn zhēn。qún yāo àn jiǎn,méi dài zhǎng pín。kàn méi huā guò,lí huā xiè,liǔ huā xīn。

chūn hán yuàn luò,dēng huǒ huáng hūn。qiāo wú yán dú zì xiāo hún。kōng dàn fěn lèi,nán tuō qīng chén。dàn lóu qián wàng,xīn zhōng xiǎng,mèng zhōng xún。

作者介绍

朱敦儒

宋 · 1081年 - 1159年

字希真,洛阳人。历兵部郎中、临安府通判、秘书郎、都官员外郎、两浙东路提点刑狱,致仕,居嘉禾。绍兴二十九年(1159)卒。有词三卷,名《樵歌》。朱敦儒获得“词俊”之名,与“诗俊”陈与义等并称为“洛中八俊” (楼钥《跋朱岩壑鹤赋及送闾丘使君诗》)

查看全部作品 →