满江红·甫敬赋

碧海迢遥,曾窥见、赤城楼堞。因傲睨尘寰,犹带凭虚仙骨。武库胸中兵十万,文场笔阵诗千百。记向来、小试听胪传,居前列。

世间事,都未说。亲为大,官毫末。况诸郎钟庆,夙龄英发。银菟颁符方易地,金銮寓直行趋阙。更相期、尽节早归来,传丹诀。

拼音

bì hǎi tiáo yáo,céng kuī jiàn chì chéng lóu dié。yīn ào nì chén huán,yóu dài píng xū xiān gǔ。wǔ kù xiōng zhōng bīng shí wàn,wén chǎng bǐ zhèn shī qiān bǎi。jì xiàng lái xiǎo shì tīng lú chuán,jū qián liè。

shì jiān shì,dōu wèi shuō。qīn wèi dà,guān háo mò。kuàng zhū láng zhōng qìng,sù líng yīng fā。yín tú bān fú fāng yì dì,jīn luán yù zhí xíng qū quē。gèng xiāng qī jǐn jié zǎo guī lái,chuán dān jué。

作者介绍

岳甫

宋 · ? - ?

岳甫,字大用。飞孙。孝宗淳熙十年(一一八三),知池州(《宋会要辑稿》兵二三之一七)。十二年,提举浙东常平(同上书职官七二之四三)。十三年,知台州兼提举本路常平茶盐(《嘉定赤城志》卷九),寻移知庆元府兼主管沿海制置司公事(《延祐四明志》卷二)。今录诗二首。

查看全部作品 →