卜算子 黄公度 宋 寒透小窗纱,漏断人初醒。翡翠屏间拾落钗,背立残釭影。欲去更踟蹰,离恨终难整。陇首流泉不忍闻,月落双溪冷。 拼音 hán tòu xiǎo chuāng shā,lòu duàn rén chū xǐng。fěi cuì píng jiān shí luò chāi,bèi lì cán gāng yǐng。yù qù gèng chí chú,lí hèn zhōng nán zhěng。lǒng shǒu liú quán bù rěn wén,yuè luò shuāng xī lěng。 作者介绍 黄 黄公度 宋 · 1109年 - 1156年 宋兴化军莆田人,字师宪,号知稼翁。高宗绍兴八年进士第一。签书平海军节度推官,还除秘书正字。时秦桧当国,坐讥切时政,罢归。十九年,起差肇庆府通判,摄知南恩州,重学增廪。桧死召还,终考功员外郎。有《汉书镌误》、《知稼翁集》。 查看全部作品 →