万年欢

雅出群芳。占春前信息,腊后风光。野岸邮亭,繁似万点轻霜。清浅溪流倒影,更黯淡、月色笼香。浑疑是、姑射冰姿,寿阳粉面初妆。

多情对景易感,况淮天庾岭,迢递相望。愁听龙吟凄绝,画角悲凉。念昔因谁醉赏,向此际、空恼危肠。终须待结实,恁时佳味堪尝。

拼音

yǎ chū qún fāng。zhàn chūn qián xìn xī,là hòu fēng guāng。yě àn yóu tíng,fán shì wàn diǎn qīng shuāng。qīng qiǎn xī liú dào yǐng,gèng àn dàn yuè sè lóng xiāng。hún yí shì gū shè bīng zī,shòu yáng fěn miàn chū zhuāng。

duō qíng duì jǐng yì gǎn,kuàng huái tiān yǔ lǐng,tiáo dì xiāng wàng。chóu tīng lóng yín qī jué,huà jiǎo bēi liáng。niàn xī yīn shuí zuì shǎng,xiàng cǐ jì kōng nǎo wēi cháng。zhōng xū dài jié shí,nèn shí jiā wèi kān cháng。

作者介绍

王安礼

宋 · 1035年 - 1096年

宋抚州临川人,字和甫。王安石弟。仁宗嘉祐六年进士。累官直舍人院、同修起居注。神宗元丰二年,苏轼因作诗涉及新法下狱,无人敢救,唯安礼从容为神宗言之,轼得救。进知制诰,以翰林学士知开封府,决断滞讼,勤于政事,辽使知而叹息夸异。后历尚书左丞,七年,罢知江宁府。官终知太原府。有《王魏公集》。

查看全部作品 →