满江红·其一题快阁和徐宰韵

快阁东西,鸥边问、晚晴可喜。鸥解语、既盟之后,两翁曾倚。笛弄惯听黄鲁直,履声深识徐渊子。添我来、相对两忘机,真相似。

也不种,闲桃李。也不玩,佳山水。有新诗字字,爱民而已。一片心闲秋水外,三年人在春风里。涨一篙、江水送归鸿,明朝是。

拼音

kuài gé dōng xī,ōu biān wèn wǎn qíng kě xǐ。ōu jiě yǔ jì méng zhī hòu,liǎng wēng céng yǐ。dí nòng guàn tīng huáng lǔ zhí,lǚ shēng shēn shí xú yuān zi。tiān wǒ lái xiāng duì liǎng wàng jī,zhēn xiāng shì。

yě bù zhǒng,xián táo lǐ。yě bù wán,jiā shān shuǐ。yǒu xīn shī zì zì,ài mín ér yǐ。yī piàn xīn xián qiū shuǐ wài,sān nián rén zài chūn fēng lǐ。zhǎng yī gāo jiāng shuǐ sòng guī hóng,míng cháo shì。

作者介绍

刘仙伦

宋 · ? - ?

宋吉州庐陵人,字叔儗(nǐ)。孝宗淳熙间以诗名,亦工词。有《招山集》。

查看全部作品 →