临江仙·同王侯二公登裴公亭

忽忆裴公台上去,远空秋气棱棱。万山一水秀还明。此时三楚客,何意续骚经。

爱竹子猷参杖履,能诗侯喜同登。赓酬不尽古今情。清风生白麈,侧月照疏星。

拼音

hū yì péi gōng tái shàng qù,yuǎn kōng qiū qì léng léng。wàn shān yī shuǐ xiù hái míng。cǐ shí sān chǔ kè,hé yì xù sāo jīng。

ài zhú zi yóu cān zhàng lǚ,néng shī hóu xǐ tóng dēng。gēng chóu bù jǐn gǔ jīn qíng。qīng fēng shēng bái zhǔ,cè yuè zhào shū xīng。

作者介绍

吕胜已

宋 · ? - ?

宋建阳(今属福建)人,吕祉之子,字季克,号渭川居士。 绍兴七年(公元1147年)吕祉于淮西兵变被杀身死,敕葬邵武,胜己遂以邵武为家。以荫为湖南幹官,历官江州通判,改任杭州太守。淳熙辛丑(公元1181年)知沅州,以事罢官,后至长沙。官至朝请大夫。自号渭川居士。工于词,有《渭川居士词》。《全宋词》录存八十九首。

查看全部作品 →