鹧鸪天·其二 吕胜已 宋 日日楼心与画眉。松分蝉翅黛云低。象牙白齿双梳子,驼骨红纹小棹篦。朝暮宴,浅深杯。更阑生怕下楼梯。徐娘怪我今疏懒,不及卢郎年少时。 拼音 rì rì lóu xīn yǔ huà méi。sōng fēn chán chì dài yún dī。xiàng yá bái chǐ shuāng shū zi,tuó gǔ hóng wén xiǎo zhào bì。cháo mù yàn,qiǎn shēn bēi。gèng lán shēng pà xià lóu tī。xú niáng guài wǒ jīn shū lǎn,bù jí lú láng nián shǎo shí。 作者介绍 吕 吕胜已 宋 · ? - ? 宋建阳(今属福建)人,吕祉之子,字季克,号渭川居士。 绍兴七年(公元1147年)吕祉于淮西兵变被杀身死,敕葬邵武,胜己遂以邵武为家。以荫为湖南幹官,历官江州通判,改任杭州太守。淳熙辛丑(公元1181年)知沅州,以事罢官,后至长沙。官至朝请大夫。自号渭川居士。工于词,有《渭川居士词》。《全宋词》录存八十九首。 查看全部作品 →