题孙氏画梅

孙姬可是梅花精,梅花写出浑天成。

香魂不逐水云起,老干绝似冰霜清。

草堂夜深净如洗,月色朦胧照凄楚。

哜嘈鸟语酒初醒,呜咽角声天未曙。

闺门作画世应稀,何不改学周南诗。

关雎麟趾亦图画,画出周家王化基。

拼音

sūn jī kě shì méi huā jīng,méi huā xiě chū hún tiān chéng。

xiāng hún bù zhú shuǐ yún qǐ,lǎo gàn jué shì bīng shuāng qīng。

cǎo táng yè shēn jìng rú xǐ,yuè sè méng lóng zhào qī chǔ。

jì cáo niǎo yǔ jiǔ chū xǐng,wū yàn jiǎo shēng tiān wèi shǔ。

guī mén zuò huà shì yīng xī,hé bù gǎi xué zhōu nán shī。

guān jū lín zhǐ yì tú huà,huà chū zhōu jiā wáng huà jī。

作者介绍

周瑛

明 · 1430年 - 1518年

明福建莆田人,字梁石,号翠渠。成化五年进士。任广德知州,以有善政,赐敕旌异。弘治初历四川参政、右布政使。始与陈献章友,而不以献章主静之说为然,谓学当以居敬为主,敬则心存,然后可以穷理。有《书纂》、《翠渠类稿》。

查看全部作品 →