蓦山溪·杨花 毛滂 宋 雪空毡径,扑扑怜飞絮。柔弱不胜春,任东风、吹来吹去。墙阴苑外,一片落谁家,叶依依,烟郁郁,依旧如张绪。那人拈得,吹向钗头住。不定却飞扬,满眼前、搅人情愫。蜂儿蝶子,教得越轻狂,隔斜阳,点芳草,断送青春暮。 拼音 xuě kōng zhān jìng,pū pū lián fēi xù。róu ruò bù shèng chūn,rèn dōng fēng chuī lái chuī qù。qiáng yīn yuàn wài,yī piàn luò shuí jiā,yè yī yī,yān yù yù,yī jiù rú zhāng xù。nà rén niān dé,chuī xiàng chāi tóu zhù。bù dìng què fēi yáng,mǎn yǎn qián jiǎo rén qíng sù。fēng ér dié zi,jiào dé yuè qīng kuáng,gé xié yáng,diǎn fāng cǎo,duàn sòng qīng chūn mù。 作者介绍 毛 毛滂 宋 · 1064年 - ? 毛滂,字泽民,号东堂,衢州江山石门(今属浙江江山市)人,北宋知名词人。著有《东堂集》、《东堂词》传世。其词受苏轼、柳永影响,清圆明润,别树一格,无秾艳词语,自然深挚、秀雅飘逸,对陈与义、朱敦儒、姜白石、张炎等人皆有影响。 查看全部作品 →