殢人娇其一

雪做屏风,花为行帐。屏帐里、见春模样。小晴未了,轻阴一饷。酒到处、恰如把春拈上。

官柳黄轻,河堤绿涨。花多处、少停兰桨。雪边花际,平芜叠幛。这一段、凄凉为谁怅望。

拼音

xuě zuò píng fēng,huā wèi xíng zhàng。píng zhàng lǐ jiàn chūn mó yàng。xiǎo qíng wèi le,qīng yīn yī xiǎng。jiǔ dào chù qià rú bǎ chūn niān shàng。

guān liǔ huáng qīng,hé dī lǜ zhǎng。huā duō chù shǎo tíng lán jiǎng。xuě biān huā jì,píng wú dié zhàng。zhè yī duàn qī liáng wèi shuí chàng wàng。

作者介绍

毛滂

宋 · 1064年 - ?

毛滂,字泽民,号东堂,衢州江山石门(今属浙江江山市)人,北宋知名词人。著有《东堂集》、《东堂词》传世。其词受苏轼、柳永影响,清圆明润,别树一格,无秾艳词语,自然深挚、秀雅飘逸,对陈与义、朱敦儒、姜白石、张炎等人皆有影响。

查看全部作品 →