锁窗寒/琐寒窗

雨洗红尘,云迷翠麓,小车难去。凄凉感慨,未有今年春暮。想曲江水边丽人,影沉香歇谁为主。但兔葵燕麦,风前摇荡,径花成土。

空被多情苦。庆会难逢,少年几许。纷纷沸鼎,负了青阳百五。待何时、重享太平,典衣贳酒相尔汝。算兰亭、有此欢娱,又却悲今古。

拼音

yǔ xǐ hóng chén,yún mí cuì lù,xiǎo chē nán qù。qī liáng gǎn kǎi,wèi yǒu jīn nián chūn mù。xiǎng qū jiāng shuǐ biān lì rén,yǐng chén xiāng xiē shuí wèi zhǔ。dàn tù kuí yàn mài,fēng qián yáo dàng,jìng huā chéng tǔ。

kōng bèi duō qíng kǔ。qìng huì nán féng,shǎo nián jǐ xǔ。fēn fēn fèi dǐng,fù le qīng yáng bǎi wǔ。dài hé shí zhòng xiǎng tài píng,diǎn yī shì jiǔ xiāng ěr rǔ。suàn lán tíng yǒu cǐ huān yú,yòu què bēi jīn gǔ。

作者介绍

程先

宋 · ? - ?

宋徽州休宁人,字传之,号东隐。程全子。痛父死节,守墓不仕,隐居东山。力学好古,以书问道于朱熹,因老病不能卒业,遣子永奇往从之学。有《东隐集》。

查看全部作品 →