水调歌头·客有言存心者,未得其序,因赋

欲觅存心法,当自尽心求。此心尽处,豁地知性与天侔。行尽武陵溪路,忽见桃源洞口,渔子舍渔舟。输与逃秦侣,绝境几春秋。

举全体,既尽得,要敛收。勿忘勿助之际,玄牝一丝头。君看天高地下,中有鸢飞鱼跃,妙用正周流。可与知者道,莫语俗人休。

拼音

yù mì cún xīn fǎ,dāng zì jǐn xīn qiú。cǐ xīn jǐn chù,huō dì zhī xìng yǔ tiān móu。xíng jǐn wǔ líng xī lù,hū jiàn táo yuán dòng kǒu,yú zi shě yú zhōu。shū yǔ táo qín lǚ,jué jìng jǐ chūn qiū。

jǔ quán tǐ,jì jǐn dé,yào liǎn shōu。wù wàng wù zhù zhī jì,xuán pìn yī sī tóu。jūn kàn tiān gāo dì xià,zhōng yǒu yuān fēi yú yuè,miào yòng zhèng zhōu liú。kě yǔ zhī zhě dào,mò yǔ sú rén xiū。

作者介绍

汪莘

宋 · ? - ?

宋抚州临川人,字叔野。汪革弟。高宗建炎二年进士。为吕希哲门人,学行亚于其兄。喜为诗歌,斋名归愚。为洪州推官。卒年七十余。有《归愚集》。

查看全部作品 →