鹧鸪天·其一寄情 李吕 宋 脸上残霞酒半消,晚妆匀罢却无聊。金泥帐小教谁共?银字笙寒懒更调。人悄悄,漏迢迢,琐窗虚度可怜宵。一从恨满丁香结,几度春深豆蔻梢。 拼音 liǎn shàng cán xiá jiǔ bàn xiāo,wǎn zhuāng yún bà què wú liáo。jīn ní zhàng xiǎo jiào shuí gòng?yín zì shēng hán lǎn gèng diào。rén qiāo qiāo,lòu tiáo tiáo,suǒ chuāng xū dù kě lián xiāo。yī cóng hèn mǎn dīng xiāng jié,jǐ dù chūn shēn dòu kòu shāo。 作者介绍 李 李吕 宋 · 1122年 - 1198年 宋邵武军光泽人,字滨老,一字东老,号澹轩。李纯德子。幼学于从父李郁。年四十弃科举,纵览百家,尤留意《通鉴》。孝宗淳熙六年见朱熹,遂为讲学之友。教人循循善诱。学甚富,尤深于《易》。有《周易义说》、《澹轩集》。 查看全部作品 →