念奴娇

水枫叶下,乍湖光清浅。凉生商素。西帝宸游罗翠盖,拥出三千宫女。绛采娇春,铅华掩昼,占断鸳鸯浦。歌声摇曳,浣纱人在何处。

别岸孤袅一枝,广寒宫殿,冷落栖愁苦。雪艳冰肌羞淡泊,偷把胭脂匀注。媚脸笼霞,芳心泣露,不肯为云雨。金波影里,为谁长恁凝伫。

拼音

shuǐ fēng yè xià,zhà hú guāng qīng qiǎn。liáng shēng shāng sù。xī dì chén yóu luó cuì gài,yōng chū sān qiān gōng nǚ。jiàng cǎi jiāo chūn,qiān huá yǎn zhòu,zhàn duàn yuān yāng pǔ。gē shēng yáo yè,huàn shā rén zài hé chù。

bié àn gū niǎo yī zhī,guǎng hán gōng diàn,lěng luò qī chóu kǔ。xuě yàn bīng jī xiū dàn pō,tōu bǎ yān zhī yún zhù。mèi liǎn lóng xiá,fāng xīn qì lù,bù kěn wèi yún yǔ。jīn bō yǐng lǐ,wèi shuí zhǎng nèn níng zhù。

作者介绍

仲殊

宋 · ? - ?

宋僧。安州人。俗姓张,名挥,字师利。常游姑苏,能文善诗。初为士人,其妻以药毒之,遂弃家为僧。住苏州承天寺、杭州宝月寺。时食蜜解毒,自云嗜蜜,人称蜜殊。与苏轼友善。后自缢于枇杷树下。有《宝月集》。

查看全部作品 →