一萼红·芙蓉和友人韵

怨东风。把韶华付去,秾李小桃红。黄落山空,香销水冷,此际才与君逢。敛秋思、愁肠九结,拥翠袖、应费剪裁工。晕脸迎霜,幽姿泣露,寂寞谁同。

休笑梳妆淡薄,看浮花浪蕊,眼底俱空。夜帐云闲,寒城月浸,有人吟遍深丛。自前度、王郎去后,旧游处、烟草接吴宫。惟有芳卿寄言,蹙损眉峰。

拼音

yuàn dōng fēng。bǎ sháo huá fù qù,nóng lǐ xiǎo táo hóng。huáng luò shān kōng,xiāng xiāo shuǐ lěng,cǐ jì cái yǔ jūn féng。liǎn qiū sī chóu cháng jiǔ jié,yōng cuì xiù yīng fèi jiǎn cái gōng。yūn liǎn yíng shuāng,yōu zī qì lù,jì mò shuí tóng。

xiū xiào shū zhuāng dàn báo,kàn fú huā làng ruǐ,yǎn dǐ jù kōng。yè zhàng yún xián,hán chéng yuè jìn,yǒu rén yín biàn shēn cóng。zì qián dù wáng láng qù hòu,jiù yóu chù yān cǎo jiē wú gōng。wéi yǒu fāng qīng jì yán,cù sǔn méi fēng。

作者介绍

梁栋

宋 · 1243年 - 1305年

宋人,世居湘州,后徙镇江,字隆吉。度宗咸淳四年进士。调钱塘尉。有诗名,好吟咏。宋亡,入茅山,依其弟柱,从老氏学。有《梁隆吉诗抄》。

查看全部作品 →